I ran so fast the time, and youth at last ran out

Saturday, 11 May 2013

What could be better?

than a toasty breakfast?
I've always been an easy enjoyed person. Often time, I find myself satisfied with a lot of little things. Like a beautiful sunny day, a rainy afternoon, a good song, an inspiring book, a good laugh, a little care of a random person. But a tasty breakfast always brings a marvellous feeling to me.
Bread & jam, accompanied with a cup o' hot teh; scrambled eggs and sausage, a croissant and cafe au lait, a bowl of Pho or Bun Bo and cafe sua da, a flateful of Com Tam and Saigonese iced tea, Kaya toast and hot teh with milk, the list goes on...
Ahh, why talking about food only?
These days are so gloomy in that area of West Texas. Half a month and I'll be gone for good. What do i  feel? Bittersweet, I guess.
But I'm trying my best to enjoy every little moments of the life I have here, like buying flowers, taking care of my baby cat, enjoying sunset and coffee. Sometimes I feel most people take things for granted so often, that they refuse to appreciate natural gift. Just like me.
Now, I'm thankful for the sun everyday I wake up. I'm thankful for the rain that is so rare in this part of the country. I'm thankful for bread and jam that I'm so in love with.
Half a month and I'll be gone. New life I'll have, let's hope for the best.
O' dear :)

Tuesday, 9 April 2013

.

Everything is gonna be all right, Vi.

Thursday, 15 November 2012

ngay thang nam

It's supposed to be an age of hope, of desire and dream. Why am I feeling discouraged like this? Sometimes I feel like if something happens that breaks the thread, I'll kill myself within a second....

Sunday, 4 November 2012

running towards tomorrow

Nobody wants to be left behind, nor even stays still in the present.
Sometimes I feel ashamed of myself for being negative for so long. I was abandoned by a person, but hundreds of thousands of people don't have parents, don't have a home, don't ever mention about education. And I am here now, whining about how my heart is broken into pieces. :)
Since you can't die, they said, try to make as much out of your life as possible.

Tuesday, 18 September 2012

nghĩ ngợi

Những điều này có chết cũng không quên được.
Khi có tình cảm với một ai đó, điều buồn nhất là nhận ra mình vô duyên, tức không có duyên, có phận với nhau. Những cảm xúc từ một phía đã rất buồn, điều tệ hơn là bản thân đã phạm uý vào việc ưa thích sai người ở sai thời điểm.
Và như thế thì nên quên đi.
Điều tệ thứ nhì, à không, điều còn tệ hại hơn nữa là việc lòng đang dần yên, tâm đang tịnh thì người đó nói thẳng vào mặt mình, là người đó thích mình.
Vui. Rất vui. Nhưng như một cú tát.
Vì lời nói rẻ tiền, thể xác còn rẻ hơn, sau những cuộc vui người ta về với gia đình. Bỏ lại đằng sau chiếc gối rớt một cách mạnh bạo, chiếc chăn nhàu nát, cơ thể rã rời và một trái tim vỡ từng mảnh.
Như thế này lòng nào còn có thể yên lại? Mắt vốn dĩ đã buồn, nay luôn ầng ậng nước mắt.
Biết bao giờ mới được bình yên?
Mang tiếng bán thân chỉ vì lời yêu không có quyền được nói ra.
Bẽ bàng thay...

Wednesday, 15 August 2012

Leaving Facebook the second time. The best thing to prevent one from thinking about other people is not seeing them at all. Not an absolutely effective method but at least I think it works for now. I'm tired of witnessing people's drama. I feel like Facebook is the place where nobody cares about your problem AT ALL. I've read somewhere "do not tell people your trouble since 80% (I think it's more) don't care, they're just curious and glad that you have it." So yea.
I'm learning Canto now guys, so much fun (AND SO SO SO CHALLENGING). Even a year ago, I didn't even bother thinking about learning another language since I wanted to give my all for English. I don't want to struggle everyday with people saying "your English sucks. if you want to at least get a decent job, learn proper English." What is proper English? I dont know, well, I just want a pretty participating conversation with the folks around me.
Back to Canto, which is Traditional Chinese. I, now, can somehow distinguish spoken Cantonese and Mandarin. Is it just me? Am I too biased? I do think Cantonese has more beauty than Simplified Chinese. Hah, yes, simplified and traditional.. what do you think? :)
Another summer is passing by, it's been 5 years since the day I left Saigon. A lot of things have changed, I'm glad I changed too. To be honest, the memories I had prior to the day I departed 5 years ago have been blurred much, I can't really recall a lot... Sad? no... I just regret why didn't I grow up sooner, so that I wouldnt have to make such silly mistakes and stuffs.
I once said nowhere in the world has given me such comfortable feelings of being at home like Saigon. I still do think so, but by being at home, I mean being at home with my mum and dad... not Saigon. Going back and forth every year, why do i still feel like a visitor? What happened to my Saigon? What happened to me?
Errrrr, going to the gym now, tap hay la` mappppp ??!!

Newest MV from BoA. Love her, love the song so much !

Tuesday, 31 July 2012

I immediately think of you

I Honestly Love You
By Leslie Cheung
Maybe I hang around here
A little more than I should
We both know I got somewhere else to go
But I got something to tell you
That I never thought I would
But I believe you really ought to know

I love you
I honestly love you

You don't have to answer
I see it in your eyes
Maybe it was better left unsaid
This is pure and simple
And you should realize
That it's coming from my heart and not my head

I love you
I honestly love you

I'm not trying to make you feel uncomfortable
I'm not trying to make you anything at all
But this feeling doesn't come along everyday
And you shouldn't blow the chance
When you've got the chance to say

I love you
I honestly love you

If we both were born
In another place and time
This moment might be ending in a kiss
But there you are with yours
And here I am with mine
So I guess we'll just be leaving it at this

I love you
I honestly love you
I honestly love you 

---
If we were born in another place and time, would you love me like I love you?

Sunday, 1 April 2012

Anh có thấy nắng vàng trong mắt em?


Những ngày dài lê thê ở cái nóng lạnh đột ngột của miền Tây nước Mỹ, chiếc Cadillac đời 98 chạy phăm phăm trên những con đường xa lộ. Hai bên tít tắp những cánh đồng vàng đầy rơm rạ. Những căn nhà cũ rích, mùi khô rát của nắng mùi phân bò , mùi khói xe, mùi nhựa đường mới cứng. Em nhớ anh vào những lúc ấy.
Hay là những lúc này, căn phòng rộng thênh thang, tường màu xám xịt chi chít những bức vẽ vụng về của em. Con mèo trắng muốt có những đốm nâu, đen nằm dài lười biếng bên cạnh khung cửa sổ hình chữ nhật to kềnh, nắng mượt mà của ngày chủ nhựt yên bình. Tiếng gió chạm vào lá cây làm em nghĩ đến những trưa hè nằm dài lười biếng trên balcony của phòng khách sạn ở Bali. Anh bảo coi chừng vui quá không còn biết đường về.
Chai Pepsi sóng sánh nước, anh ghét Pepsi số 1, em thì ghét Coke, ghét đến nỗi vẫn không hiểu đuọc tại sao em yêu anh?
Nhưng em thì nhớ anh quá đỗi.
Và nhớ mùi khói thuốc lần đầu anh tập cho em hút, nhiều khi em nghĩ hình như anh thích làm hư em. Anh bảo cũng vui..
Ciao cafe trưa buồn ngủ, chẳng biết hẹn hò ra đấy làm gì để ai làm việc nấy. Em chụp hình anh ngủ gật say sưa như chẳng cần biết em là ai, đang làm gì.
Tô phở ăn vội lúc anh đón em từ sân bay về, quanh quẩn bên anh trong lúc anh trả lời điện thoại của khách hàng.
Lần cuối cùng đi ăn với anh, nói chuyện nhạt nhẽo, ăn vội vàng rồi anh nói dối, đòi về làm việc.
Rồi cú điện thoại lần cuối cùng. 10 giây, hình như chưa tới.
Rồi chưa bao giờ anh thấy được nắng vàng trong mắt em..

Tuesday, 11 October 2011

than thở

Tự nhiên bạn thích than thở mà cũng chưa biết phải than về cái gì. Không biết là vì chả có gì để than hay là có nhiều quá rồi bạn đổi quê quán thành Quảng ninh luôn rồi ko biết .
Mấy nay bạn đi làm cũng hết cực rồi, bạn chỉ thấy hình như bạn mập chút chút. Bạn bỏ fb cũng được tháng, bạn thấy Youtube hấp dẫn hơn nhiều rồi bạn cũng đagn hoang mang quá đỗi.
Rồi còn 1 năm hơn nữa bạn tốt nghiệp, biết lo giờ sớm dữ nhưng cũng lo lo đó.
Thôi không than nữa chả biết than gì hết.


Thursday, 22 September 2011

updating

quick updating from my life since I don't use Facebook anymore.
i'm taking five classes and a lab every Monday afternoon, these make me busy enough plus work shift almost every evening. Wow, i feel like it's being a good idea of giving up virtual relationships with FB. I'm using YouTube in replace lol, I'm still obsessed with social network anyway.
Work is fine up till now. It's just sometimes you gotta deal with awkward customers who you can't believe they are college students. I mean, from they way they talk, and behave, how they throw food away everywhere, ... well yea, i think it happens to be the same thing anywhere. You got the well-educated and the uneducated-educated ones.
I'm having trouble with keeping up on reading stuffs, =( it's like I can't remember all at once. And I keep screwing up my quizzes on the blockbuster class. My motion sickness really makes me sick , cryyyyying so hard..=(
Ah and I'm obsessed with The 1st shop of coffee Prince guys! I feel sorry for myself not checking out this drama earlier. The OSTs are so good too. Although I hardly understand the word, but Ocean Travel is really cool, it really makes me think of the beach with blue sky and everything.. Argh, I have to go to Florida or Hawaii next year!!!!
And Lee Sun Gyun is so attractive. wohoo

Tuesday, 23 August 2011

told you i'll be here forever


"Đến với nhau yêu nhau là sẽ vui, nhưng sau khi vui rất buồn."
Tự nhiên em nhớ những ngày ngổn ngang nơi chiếc giường đơn nhỏ xíu, trải tấm drap màu mè đan xe lẫn nhau như những bóng đèn loang lổ trong đêm. Đó là những ngày em có anh trong ý nghĩ một cách rõ ràng, nơi trong đầu, trong tim đều nhất loạt bảo, em nhớ anh,anh ơi.
Em có anh gần nhất của một đêm Singapore nóng bức, bữa tối Thai cay xè, dòng người đông đúc. Em có anh gần nhất của những đêm Saigon nóng ẩm sau cơn mưa hay những đêm Saigon mưa to ngập đường xá. Em có anh gần nhất những trưa Saigon nắng xanh thật đẹp trên đại lộ Nguyễn Huệ, và Ciao mát lạnh. Em có anh gần nhất là bây giờ, trong giấc mơ trên chiếc giường loại full, chỉ phủ tấm drap độc một màu cam, nơi chiếc laptop còn thoang thoảng phát ra những bài hát thuộc về anh.
Em có anh gần nhất, là khi anh xa em nhất, là khi em nhớ anh nhất, vì khi đó em để anh nằm gọn trong ý nghĩ của mình, thứ là bạn đồng hành thân thương nhất cả đời của em.
Anh có khi nào thấy em gần nhất với anh chưa?

Sunday, 14 August 2011

Mine

My playlist cho những đêm giá lạnh như thế này!!!!!!!!


Tuesday, 9 August 2011

mid-summer

Cái nắng mùa hè ở đây quá ác. Tôi vừa mở mắt dậy là tắm trong một biển mồ hôi, vì nóng quá nóng.
Trở lại Mỹ, Lubbock chưa từng mưa kể từ ngày tôi về Vietnam. Đôi lúc tôi nghĩ tại sao lại có những kẻ dở hơi đi chọn vùng đất này mà sống, làm việc hay học hành nhỉ.

Sunday, 31 July 2011

7/31/11

Sáng nay tôi dậy trễ, ăn sáng ngay trên giường. Sữa chua và bánh ngọt. Sáng đầu tuần nhiều dự định chưa thực hiện được. Tôi lại ngồi gõ những dòng này thay vì chạy ra góc Nguyễn Thiệp- Nguyễn Huệ như dự tính.
Mở đầu buổi sáng bằng cuộc nói chuyện điện thoại hơn nửa tiếng với một người anh từ Hanoi. Căng thẳng, giải thích, trấn an rồi dịu lại, thoải mái, cười vui như anh em mọi khi vẫn nói.
Vậy là còn 5 ngày nữa tôi tạm biệt Saigon, khép lại nhiều thứ, mở ra nhiều thứ. Bắt đầu hay kết thúc, tôi cũng không biết nữa..

Friday, 29 July 2011

nỗi nhớ.




Có những nỗi nhớ không dám gọi thành tên,
Những xúc cảm không nỡ lòng đếm tuổi,
Những buổi chiều rộn ràng, ta rong đuổi
Vần thơ quen, bối rối chẳng nên lời.

Tôi lại biến tình cảm thành trò chơi,
Nơi thắng thua chỉ cách nhau tích tắc
Rồi luật chơi chẳng bao giờ rõ mặt
Bạn đồng hành chỉ biết có cô đơn.

Đôi lúc mong nỗi nhớ cháy bùng hơn,
Để tình cảm được gọi tên thật rõ
Nỗi nhớ rộng không vừa con tim nhỏ
Nốt thơ lạ chếch choáng lại thành quen.
--
DNTV.
July 2011.
Một đêm bão nhẹ, Saigon trời nóng, mặt đường ẩm ướt, tôi uống hết 3 cốc trà gừng vừa edit clip cho VTV9.
Anh ơi.

Wednesday, 27 July 2011

27

I slept earlier than usual last night. But I didn't wanna wake up, this morning. Yesterday was like an unreal reality to me, I couldn't remember what I was doing, what I ate, how I worked. Nine more days until being back to the states.

Monday, 18 July 2011



Dại khờ

Tác giả: Xuân Diệu
Tháng Hai11

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc.

Tuesday, 12 July 2011

Are you happy now?

I was trying not to think of you the whole night. But I failed so bad. I don't know whether I love you so I can't forget you or I couldn't even catch you, so I'll never forget you. I feel like calling you, telling you how much I miss us the old day, how much I miss our oldie conversations, how much I miss you, really miss you.

Tuesday, 5 July 2011

to-do list


Must-do list:
1/ Meet up with PH and aTn to see if anything I can do with these tickets.
2/ Saigon Square or any where got plain tees.
3/ Think of interview questions for this Sunday event.
4/ Come up with something as Mu's birthday present.
5/ Send Visa application supporting documents.
6/ Make black-eyed pea sweet soup.
7/ Finish reading Lolita.
.....
That's all I can think of. Bet there's more to come. must write down in order not to forget. I don't have the habit of writing a day-runner or diary at home. I'm not gonna open it anyway. See how much I miss those yellow sticky note.
8/ Oh and I'm watching this Korean drama called "I love you, don't cry," it's been a while since the last time I watched Giant. Can't even watch any shows I want here, see how much I miss Netflix.
-Fin-

Monday, 4 July 2011

Tôi

Nàng rất thích ăn cá chép.
Điều nàng buồn và khiến nàng chịu đựng nhiều nhất khi sang Mỹ là không có riêu cá chép cho nàng ăn. Tối hôm qua nàng cùng người đàn ông quan trọng nhất đời nàng đi ăn cá chép om dưa. Tối hôm qua, trời mưa như trút nước. Nàng nghe người đàn ông tâm sự về chuyện tình cảm sau khi người vợ bỏ đi, người đàn ông đang yêu, nhưng hạnh phúc luôn không trọn vẹn. Nàng vui, nhưng xót xa. Nàng muốn được ở bên cạnh người đàn ông về sau, để chăm sóc, để mắt quan tâm đến chàng như nàng đã không làm được trong quá khứ, và cả hiện tại.
Trời mưa vẫn mưa ào ạt.
Đôi khi nàng nghĩ, trong đời, ngoài việc chấp nhận ra, các options khác đều gượng gập.
Nhất là trong tình cảm.
Chắc hôm qua còn mưa đến cả đêm...
**
Người đàn ông đó là ba nàng. :)